Lúc này đây, ở nơi mà Tang Hứa không nhìn thấy, Yến Thời Dư đang siết chặt bàn tay run rẩy không kiểm soát được của mình.
Còn thứ Tang Hứa nhìn thấy, vẫn là gương mặt bình thản, hàng chân mày dịu dàng và ánh mắt tĩnh lặng như xưa.
Trong cái tĩnh lặng không một gợn sóng ấy, là cảm xúc mà cô mãi mãi không thể đoán được.
Cô không muốn đoán, cũng không muốn nhớ lại.
Những chuyện đã qua, vào khoảnh khắc này mà nghĩ lại, chỉ thấy nực cười và mỉa mai.
Không liên quan gì đến anh.
Chỉ là do chính cô.
Từ đầu đến cuối, tất cả suy nghĩ và hành động của cô, mọi giằng co và mâu thuẫn, chỉ là một vở kịch độc diễn của riêng cô mà thôi.
Còn anh xuất hiện trong vở kịch đó với tâm thái và vai trò gì, Tang Hứa không muốn nghĩ nữa.
Vì sao anh lại xuất hiện ở đây, cô cũng không định đoán.
Anh không động.
Cô cũng không động.
Cả hai cứ thế giằng co trong một sự yên lặng gần như quái dị.
Cho đến khi ánh đèn phía sau lưng Tang Hứa trong căn hộ bỗng sáng lên lần nữa.
Tống Ngữ Kiều mở cửa, ló đầu ra từ bên trong, nghi hoặc nhìn bóng lưng cứng đờ của Tang Hứa.
“Tang Hứa?”
Tang Hứa giật mình hoàn hồn, quay đầu lại nhìn cô.
Tống Ngữ Kiều nhìn cô, hỏi: “Chị đứng đó làm gì vậy?”
“Em xuống làm gì?” Tang Hứa hỏi lại.
“Chị đi đổ rác mà mất cả hai mươi phút.” Tống Ngữ Kiều chăm chú nhìn gương mặt chị, “Em… xuống mua đồ tiện thể xem chị làm gì.”
Tang Hứa thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216465/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.