Tang Hứa lặng lẽ nhìn vẻ nghi hoặc trên gương mặt của Đoạn Tư Ngụy, khẽ cười rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Đoạn tiên sinh, tôi nghĩ câu nói của anh có hai điểm sai lệch trong nhận thức. Thứ nhất, dù có người cho rằng yêu một người là phải dâng hết tất cả, thì đó cũng chỉ là một bộ phận, không thể đại diện cho tất cả. Thứ hai, tôi không yêu anh ấy.”
Đoạn Tư Ngụy nghe xong cũng bật cười, “Tang Hứa, tôi và cô đều là người hiểu chuyện. Tôi biết cô nghĩ gì, cũng hiểu cảm xúc của cô, chẳng cần thiết phải nói một đằng nghĩ một nẻo trước mặt tôi.”
Tang Hứa vẫn bình thản nhìn anh ta, “Anh hiểu cái gì? Đoạn tiên sinh, anh miệng thì luôn nói ‘không gần nữ sắc’, nhưng từ khi quen biết đến nay, tôi chưa từng thấy có người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh anh. Nếu tôi đoán không sai, anh căn bản không hiểu gì về chuyện tình cảm nam nữ. Thế nên anh sẽ không biết, cảm xúc rối loạn trong mối quan hệ nam nữ là điều thường thấy. Nhưng kiểu rối loạn đó chỉ là nhất thời, hoàn toàn không kéo dài được, càng không thể gọi là ‘yêu’.”
Có lẽ Đoạn Tư Ngụy không ngờ mình lại bị cô “phổ cập kiến thức” như thế, nhất thời ngẩn người.
Tang Hứa lúc này đã mở cửa xe, ngồi vào trong.
Đoạn Tư Ngụy hoàn hồn, lập tức mở cửa xuống xe, chặn trước đầu xe cô.
Lần này đổi lại Tang Hứa ngồi trong xe, ung dung nhìn anh ta.
“Đoạn tiên sinh còn gì muốn nói nữa không?”
Đoạn Tư Ngụy nhìn chằm chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216464/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.