Tang Hứa cảm nhận rất rõ phản ứng của anh.
Cô cúi đầu, nhìn thấy bàn tay của anh đang dần thu về.
Trong ánh sáng mờ tối, bàn tay xương khớp rõ ràng ấy chỉ còn là một bóng mờ, siết chặt lại bên ống quần.
Tang Hứa thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Em đã hỏi một câu không nên hỏi, đúng không?”
Yến Thời Dư cũng không nhìn cô.
Sau một khoảng im lặng đến nghẹt thở.
“Có ai đã nói gì với em sao?” – Yến Thời Dư hỏi.
Tang Hứa khẽ cụp mắt.
Anh không hề trả lời trực tiếp câu hỏi của cô.
Từ trước đến nay, anh vẫn luôn như vậy – hiếm khi trả lời cô một cách rõ ràng.
Trước đây, những điều anh lướt qua chỉ bằng vài ba câu, cô cũng không truy hỏi thêm.
Mãi cho đến bây giờ, khi từng chuyện một dần trở nên sáng tỏ, cô mới thật sự hiểu ra.
Phải rồi, mối quan hệ giữa hai người họ vốn dĩ là như thế.
Thứ nhất, anh chưa từng có ý định để cô biết quá nhiều về mình. Thứ hai, cô cũng chưa từng ép buộc.
Rõ ràng biết giữa họ sẽ không có kết quả, cô vẫn ôm tâm lý “niềm vui này là thứ đánh cắp được”, dẫu có chút chân tình, cũng không dám tìm hiểu quá sâu – chỉ sợ một ngày nào đó, khi đến lúc phải buông tay, sẽ không buông nổi.
Mà đến lúc này, Tang Hứa bỗng cảm thấy may mắn cho sự do dự lúc bản thân rung động.
May là…
May là cô không đòi hỏi quá nhiều.
May là, cô chỉ hơi rung động mà thôi.
May
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216462/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.