“Cô Tang không sao, chỉ là tâm trạng không được tốt lắm, có lẽ do công việc và chuyện của hai em cô ấy. Anh không cần quá lo.”
Nói xong, Cao Nham có phần dè dặt ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Yến Thời Dư.
Yến Thời Dư nhìn chằm chằm anh ta.
Trong đôi mắt là một màu đỏ rực khiến người khác kinh sợ.
Lúc này, nếu là bất kỳ ai khác, e rằng đã bị dáng vẻ của anh dọa đến mức bỏ chạy.
Nhưng Cao Nham không phải người ngoài.
Giống như câu hỏi mà Tang Hứa đã từng hỏi anh.
Trên đời này, có lẽ không ai thật sự hiểu rõ Yến Thời Dư.
Nhưng nếu nhất định phải có một người hiểu anh nhất, thì có lẽ, chỉ có thể là anh ta.
Cho dù Yến Thời Dư trông đáng sợ đến mức nào, anh ta cũng không thể trốn tránh.
“Cậu chắc chứ?” Yến Thời Dư hỏi.
Chỉ một câu, Cao Nham đã biết mình không thể giấu được nữa.
Dù anh ta hiểu Yến Thời Dư, nhưng Yến Thời Dư còn hiểu Tang Hứa hơn cả anh ta.
Tang Hứa là người như thế nào, sẽ nói gì, làm gì, Yến Thời Dư đều rõ hơn anh ta.
Cho nên, lời nói dối vụng về, chỉ để Yến Thời Dư yên tâm, lập tức bị vạch trần.
Cao Nham có phần chột dạ.
Nhưng anh ta vẫn phải cắn răng nói tiếp:
“Cô ấy hơi mệt, đã đến bệnh viện lấy thuốc. Có thể vì vậy nên tâm trạng không tốt, hơi gắt gỏng, thiếu kiên nhẫn… Tôi đã đi theo cô ấy về tận Vịnh Ngự Cảnh mới yên tâm rời đi. Anh cứ yên tâm.”
Yến Thời Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216461/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.