Mãi đến khi xe đã rời khỏi khách sạn một đoạn, Tang Hứa ngồi trong xe mới như sực tỉnh.
Cô quay sang hỏi Cao Nham đang lái xe:
“Hôm nay sao các anh lại ở đó?”
“Vài lãnh đạo cấp cao có cuộc hẹn ăn tối bên đó, bàn một số chuyện.” Cao Nham đáp, “Không ngờ lại trùng hợp gặp cô. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không có gì.” Tang Hứa nói, “Đã giải quyết xong rồi.”
Nghe cô nói vậy, Cao Nham cũng không tiện hỏi thêm.
Đúng lúc ấy, điện thoại anh vang lên.
Anh liếc qua tin nhắn, lập tức cau mày, nhân lúc dừng đèn đỏ, bật đèn trong xe rồi quay đầu lại nhìn cổ tay Tang Hứa.
“Tay cô sao vậy? Hình như còn nặng hơn hôm qua.”
Tang Hứa ngẩn ra, lúc này mới cúi đầu nhìn tay mình.
Hình như thật sự đã nặng hơn, nhưng cô hoàn toàn không cảm nhận được.
Cao Nham thở dài:
“Yến tiên sinh dặn tôi đưa cô đến bệnh viện trước.”
Tang Hứa khẽ “ừ” một tiếng, rồi như sực nhớ ra điều gì—
Tối qua, trước khi rời đi, Yến Thời Dư hình như đã nhắc cô sáng nay phải đi bệnh viện.
Mà khi nãy, ánh mắt anh dường như dừng rất lâu ở cổ tay cô.
Tang Hứa bỗng thấy chột dạ, vô thức che tay lại.
Cao Nham đưa cô đến bệnh viện, để bác sĩ khoa cấp cứu kiểm tra, thay thuốc, dặn dò kỹ lưỡng, rồi mới rời đi.
Liên tục hai ngày không được nghỉ ngơi đàng hoàng, rời bệnh viện xong, Tang Hứa bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Khi xe lặng lẽ lăn bánh, cô thiếp đi ở ghế sau.
Đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216404/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.