Nghe thấy lời Tang Hứa, Tần Chiêu Văn vừa ôm lấy chỗ đau vừa chửi rủa:
“Con đĩ… thứ sao chổi… đồ đê tiện…”
Tang Hứa yên lặng ngồi xổm trước mặt hắn, lắng nghe hắn tuôn ra hết những lời bẩn thỉu, đến khi hắn mắng mệt, cô mới khẽ cười nhìn hắn.
“Mắng đủ chưa?” Cô liếc hắn một cái, đứng dậy, nhìn về phía những người còn lại trong phòng, “Quay xong hết rồi chứ?”
“Quay rồi.”
Tang Hứa cúi nhìn Tần Chiêu Văn đang nằm sóng soài dưới đất:
“Cảm giác bị người ta quay phim, thấy thế nào?”
Tần Chiêu Văn cả đời chưa từng lâm vào cảnh thảm hại thế này. Lại thêm men rượu, sau cú đá vừa rồi của Tang Hứa, hắn gần như không thể phản kháng, chỉ có thể nằm đó, tiếp tục gào thét chửi bới điên cuồng.
Tang Hứa không hề để tâm đến những lời đó, nhưng nghe nhiều cũng thấy chán.
Cô tiến lên hai bước, đôi giày cao gót nhọn thẳng tắp giẫm lên ngực hắn.
Tần Chiêu Văn đã từng nếm mùi từ đôi giày này, lập tức câm bặt.
“Anh biết tôi không dễ chọc.” Tang Hứa lạnh lùng nói, “Anh muốn giở trò gì, sống bẩn sống nhục ra sao là chuyện của anh. Nhưng nếu anh dám đụng tới người họ Tống một lần nữa… bất kể anh làm gì, tôi sẽ trả lại y chang. Tôi nói được, làm được.”
“Có giỏi thì cô giết tôi ngay đi!” Tần Chiêu Văn trừng mắt nhìn cô, “Tang Hứa, sớm muộn gì tôi cũng khiến cô chết không toàn thây!”
“Vậy thì cứ thử xem.” Tang Hứa nhấn mạnh gót giày, “Xem ai chết trước.”
Tần Chiêu Văn đau đến trợn trừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216403/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.