Tang Hứa chậm rãi mở mắt ra.
“Đúng là niềm vui bất ngờ.” Cô nói, “Yến tiên sinh sao lại nhớ ra gọi điện cho em? Là vì nhớ em sao?”
Đầu dây bên kia lại một lần nữa im lặng.
Yến Thời Dư không trả lời.
“À, hóa ra không phải là nhớ em rồi.” Tang Hứa nói tiếp, “Vậy Yến tiên sinh có chuyện gì muốn nói với em à?”
Một lát sau, Yến Thời Dư mới mở miệng: “Muốn bảo em ngủ sớm một chút.”
Tang Hứa đáp: “Gọi người ta dậy xong lại bảo ngủ sớm… Yến tiên sinh đúng là chu đáo quá rồi.”
“Không làm phiền em nữa.” Yến Thời Dư nói, “Ngủ đi.”
“Không muốn!” Tang Hứa bỗng ngăn lại khi thấy anh định cúp máy, “Giọng anh nghe rất dễ chịu, em muốn nghe thêm một chút, không được à?”
Yến Thời Dư hơi ngừng lại, rồi hỏi: “Không định ngủ nữa sao?”
Tang Hứa nói: “Tuy anh không nhớ em, nhưng em lại nhớ anh… Giá mà giờ anh đang ở bên em thì tốt biết mấy.”
Lời tỏ tình mặt dày của cô khiến Yến Thời Dư lại rơi vào trầm mặc, một lúc lâu sau mới hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”
“Sao mấy người cứ thích hỏi em câu này vậy?” Tang Hứa nói, “Không sao cả… chẳng có gì hết. Chỉ là nhớ anh thôi, như thế không được à?”
Cô đổi tư thế nằm trên ghế sofa, lại hỏi: “Khi nào anh quay về?”
“Tối ngày kia.”
“Xa thật đấy.” Tang Hứa nói, “Biết vậy em đã theo anh đi rồi…”
Vừa dứt lời, cô nghe thấy có ai đó gọi anh ở đầu dây bên kia.
“Anh vẫn đang bận à?” Tang Hứa hỏi.
“Ừ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216366/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.