Sắc mặt Tưởng Minh lập tức sa sầm, nhìn chằm chằm Tang Hứa vài giây rồi khẽ cười lạnh: “Tôi vốn là người không thích ép buộc, nhưng gặp phải kẻ không biết điều… thì cũng chẳng còn cách nào khác. Một lát nữa tôi sẽ cho cô nếm thử mùi vị của đàn ông bốn mươi tuổi.”
Vừa nói, anh ta vừa bắt đầu nới lỏng cà vạt.
Tang Hứa khẽ thở dài.
“Nếu tôi đoán không nhầm, trước đây các đối tượng trao đổi của Tưởng tiên sinh chắc toàn là thiên kim tiểu thư hoặc quý bà danh giá đúng không? Cũng là lỗi của tôi, diễn hơi quá, khiến Tưởng phu nhân tưởng tôi cũng là dạng đó.”
Vừa nói, Tang Hứa vừa tiện tay cầm lên một bình hoa đặt trên bàn gần cửa, ước lượng rồi lại đổi sang một chiếc lớn hơn.
“Thật sự xin lỗi, tôi là kiểu người từ nhỏ đã ngang bướng, ngỗ nghịch, cực kỳ không biết điều.” Tang Hứa mỉm cười nhìn anh ta, “Tưởng tiên sinh thân phận cao quý, nếu tôi đoán đúng thì sáng mai ngài phải quay về Hương Cảng đúng không? Nếu chẳng may bị thương, hay khuôn mặt bị trầy xước… sẽ giải thích thế nào với truyền thông đây?”
“Cô dám ra tay với tôi? Cô đã nghĩ đến hậu quả chưa?” Tưởng Minh cảnh cáo.
Tang Hứa chớp mắt, nhẹ giọng: “Hậu quả sao? Nếu Tưởng tiên sinh bị thương trong phòng này, thì tôi sẽ khiến mình bị thương nặng hơn. Tôi ra tay với bản thân còn mạnh hơn với người khác. Đến lúc đó, hai ta cùng được khiêng ra ngoài, anh đoán xem truyền thông sẽ viết thế nào? Có muốn thử không?”
Tưởng Minh nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216365/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.