Rất lâu sau, Tang Hứa mới chậm rãi mở mắt khi đang ngồi trên lưng ngựa.
Trên người cô là chiếc áo khoác cashmere màu be của nam giới, sau lưng là lồng ngực ấm áp, phập phồng của người đàn ông. Làn da lạnh cóng từ lâu giờ khẽ run lên vì ấm dần trở lại — nhiệt độ ấy… là từ anh.
Tang Hứa ngoan ngoãn dựa vào anh, từ đầu đến cuối đều im lặng không nói lời nào.
Cho đến khi vó ngựa dần chậm lại, cuối cùng dừng trước một căn biệt thự mà cô chưa từng thấy qua.
Yến Thời Dư xoay người xuống ngựa, chạm đất xong thì quay người, đưa tay về phía cô.
Tang Hứa cảm nhận đôi chân mình vẫn còn hơi tê dại, chần chừ không nhúc nhích.
“Không xuống được?” Yến Thời Dư hỏi.
Tang Hứa cụp mắt, khẽ “Ừm” một tiếng.
Bàn tay trước mắt từ một tay chuyển thành hai tay. Tang Hứa hơi nghiêng người về phía trước, được người đàn ông bế xuống ngựa, ôm thẳng vào trong biệt thự.
Nội thất trong biệt thự không mới, nhưng vô cùng sạch sẽ, rõ ràng thường xuyên có người quét dọn, bảo dưỡng.
“Đây là…”
“Biệt thự nghỉ dưỡng của Yến gia.” Yến Thời Dư đặt cô ngồi xuống sofa. “Cô như vậy thì không tiện quay lại sơn trang.”
Tang Hứa gật đầu đồng tình.
Cũng đúng. Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, nếu bị người khác nhìn thấy anh đưa cô – một người đã lạnh cóng đến gần như bất tỉnh – về từ bên ngoài, thì sẽ nghĩ thế nào? Một người chính trực và trong sạch như Yến Thời Dư, không nên bị những lời đàm tiếu như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216339/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.