Uống xong nước, Yến Thời Dư nhặt khăn choàng và găng tay của mình lên, chuẩn bị lên lầu thì mới dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.
Tang Hứa vẫn đang cúi đầu, ngẩn người.
“Còn không lên lầu, không sợ chuyện ban nãy lại xảy ra lần nữa à?”
Tang Hứa chậm rãi ngẩng đầu, sau khi đối mắt với anh một cái, cuối cùng cũng đứng dậy, bước về phía cầu thang.
“Lại phải nói cảm ơn anh nữa rồi.” Khi đi đến trước mặt anh, cô một lần nữa cụp mắt, khẽ cười bất đắc dĩ, “Lúc nào cũng để anh thấy tôi trong bộ dạng nhếch nhác thế này… thật ngại quá.”
Yến Thời Dư không trả lời, chỉ quay người đi thẳng lên lầu.
Tang Hứa theo sau anh, cho đến lối rẽ lên tầng hai.
Phòng cô nằm ở tầng hai, ban đầu cô còn tưởng Yến Thời Dư cũng ở tầng này, không ngờ anh lại không dừng lại mà tiếp tục rẽ lên tầng ba.
Lúc này Tang Hứa mới ngẩng mặt lên, lại mỉm cười với anh, “Chúc ngủ ngon, Yến tiên sinh.”
protected text
Từ đầu đến cuối, phía sau không hề có lấy một tiếng động.
…
Sáng hôm sau, mọi người chuẩn bị lên núi. Nói là săn bắn, nhưng thật ra chỉ là mấy cậu ấm chiếm lấy một ngọn núi, thả vài con gia cầm rồi lấy cớ cưỡi ngựa đuổi theo, chơi đùa trong thiên nhiên một cách hào hứng.
Tang Hứa mãi đến trưa mới dậy, đám đàn ông đã sớm phi ngựa đi rồi, còn đa số phụ nữ vẫn ở lại sơn trang.
Trời lạnh buốt, mấy tiểu thư con nhà giàu chẳng ai nỡ để gương mặt mịn màng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216338/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.