Bạch Tố Hoan nghe người đàn ông nói khoác lác liền bật cười lớn, ngoài ra cô còn trêu ghẹo đối phương vài câu, sau đó cúi người bước lên ghế lái phụ.
Mộ Sở nhìn thấy cô gái ngồi vào vị trí đó, trong lòng anh ta mừng thầm một phen. Mộ Sở cũng leo lên xe, anh ta còn tốt bụng thắt dây an toàn cho cô, sau đó đạp ga xe, điều khiển vô lăng sang hướng khác.
Bạch Tố Hoan được đưa đi một vòng thành phố.
Khi màn đêm buông xuống, người người qua lại đông đúc, cảm giác ngắm nhìn thành phố về đêm làm cho Bạch Tố Hoan cảm thấy thích thú, tâm trạng phấn chấn hơn, cô vừa nhìn ra cửa kính ngắm vừa nói:
"Chỉ có anh là biết sở thích của em thôi, cảm giác này dễ chịu quá đi mất!"
Mộ Sở liếc nhìn khuôn mặt xinh xắn của người con gái phản chiếu trên tấm kính, trong lòng anh ta mừng thầm, ánh mắt trìu mến thâm trầm nhìn Bạch Tố Hoan một lúc lâu, sau đó mở miệng nói.
"Nếu em chịu thì tối nào anh cũng sẽ đến để đưa em đi vòng thành phố thế này!"
"Vậy sao? Nhưng em không muốn phiền anh như thế đâu, anh còn lo cho công việc của anh nữa kìa, mà tháng sau anh đi Paris công tác à?"
Mộ Sở vừa lái xe vừa trả lời cô:
"Đúng rồi, mà em định khi nào qua Paris du học tiếp vậy, ước mơ của em là qua đó học vài năm mà, chuyến này em đi công tác cùng anh không? Sẵn tiện xem mọi thứ thế nào rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864071/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.