Câu nói này của Mộ Sở, không biết cô đã nghe qua bao nhiêu lần, đến giờ bảo cô đếm lại cũng chẳng thể nào đếm xuể.
Bạch Tố Hoan chỉ biết nở nụ cười đầy ngượng ngùng, tính mở miệng nói điều gì đó nhưng lại vị đối phương cướp thoại.
"Trông em sẽ càng đáng yêu, xinh đẹp hơn khi em xuất hiện trong bộ váy cưới màu trắng sang trọng, cùng anh bước lên thánh đường, dưới sự chứng kiến của cha sứ và mọi người đọc lời tuyên thề, trao nhẫn cưới, em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trong thế gian này, là vợ của anh mãi mãi!"
Có đánh chết, Bạch Tố Hoan cũng chẳng thể ngờ, người anh trai mà cô luôn tôn trọng suốt bao năm qua, nay đột nhiên nói ra những lời tình tứ đầy lãng mạng, hệt như lời cầu hôn của một chàng trai dành cho cô gái dưới ánh trăng tròn vành vạnh cùng với vô vàn vì sao lấp lánh.
Bạch Tố Hoan ngay lập tức bị đẩy vào tình thế bí bách, không biết tình đường xoay sở thế nào để cứu vớt lấy chính mình.
"Khụ... Mộ Sở... anh..."
"Hoan Hoan, anh muốn em làm vợ của anh, anh yêu em... yêu lâu lắm rồi nhưng không dám nói ra."
Chính vì sự chậm trễ này mà lỡ một nhịp đánh mất cô. Nếu như giờ phút này Mộ Sợ không ra quyết định đúng đắn, e rằng anh ta sẽ đánh mất đi người con gái mình yêu mãi mãi.
Giây phút đó Bạch Tố Hoan á khẩu ngay lập tức. Cô không biết phải trả lời như thế nào. Từ trước đến nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864070/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.