“Không phải… Tiểu Ngũ à! Em… em sắp làm ba rồi sao?”
Anh cả lập gia đình, sinh con thì còn hiểu được, dù sao cũng là anh cả. Nhưng giờ ngay cả cậu em út cũng sắp có con rồi, thế này… biết làm sao đây?
Lục Hạo Vũ gật đầu: “Đúng vậy, đứa bé đã hơn một tháng rồi, thêm vài tháng nữa là sinh!”
Lục Hạo Đường: “…”
Bà nội Lục cũng ngây ra, nhìn vòng eo vẫn còn mảnh mai của Mạnh Ngọc Yên, lẩm bẩm: “Thật sự… Hạo Vũ nhà mình sắp làm ba rồi sao?”
Mạnh Ngọc Yên đỏ mặt, vô cùng ngượng ngùng, lúc này thật sự không biết nên nói gì.
Lục Hạo Đình cau mày hỏi: “Cô bé này chẳng phải vẫn đang đi học sao? Em mới về nước chưa tới hai tháng, chẳng lẽ quen từ trước rồi?”
Lục Hạo Vũ đáp: “Trước đây cũng coi như là quen, nhưng không thân. Khi em vừa về nước thì tình cờ gặp cô ấy. Quá trình thế nào thì… thôi không nói nữa. Dù sao anh à, em đã suy nghĩ kỹ rồi, em nhất định sẽ cưới Yên Yên. Cô ấy là người tốt, giờ lại đang mang thai, em thấy cưới hoàn toàn không có vấn đề gì.”
Lục Hạo Đình dù rất bất ngờ, nhưng cũng không phản đối: “Em từ trước đến giờ luôn điềm đạm chín chắn. Nếu em đã thích và tự thấy ổn, thì anh cũng sẽ không ngăn cản.”
Anh liếc nhìn Cố Vân Tịch, cô mỉm cười gật đầu trấn an anh.
Lục Hạo Đình lập tức yên tâm hơn hẳn.
Lục Hạo Vũ từ nhỏ đã thông minh, mắt nhìn người không đến nỗi tệ. Cố Vân Tịch lại từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-tai-sinh-luc-thieu-cung-chieu-co-vo-bac-si-bi-an-tan-troi/5217657/chuong-1201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.