Cả đời bà nội đã gặp biết bao nhiêu người, với những đứa trẻ tuổi còn nhỏ, chỉ cần liếc mắt một cái là bà có thể đoán được phần nào tính cách. Mạnh Ngọc Yên mới chỉ hơn hai mươi tuổi, chắc chắn chưa có nhiều toan tính, tính cách thế nào gần như đều lộ ra hết trong ánh mắt.
Vừa nhìn một cái, bà đã rất hài lòng.
Lục Hạo Vũ mỉm cười giới thiệu Mạnh Ngọc Yên: “Yên Yên, đây là ông nội anh, đây là bà nội, đây là anh cả và chị dâu, còn đây là tam ca anh.”
“Ông bà nội, đây là bạn gái cháu, Mạnh Ngọc Yên!”
Bà nội Lục cười hiền từ: “Yên Yên à, tên hay quá, lại đây ngồi đi cháu!”
Lục Hạo Vũ quá hiểu tính bà nội mình. Trước kia, khi Lục gia còn chưa có địa vị vững chắc như bây giờ, vẫn còn bị Tịch gia dòm ngó, vì thế con cháu trong nhà, bao gồm cả con dâu, đều phải có năng lực sinh tồn trong giới hào môn.
Bình thường hành xử phải khéo léo, tốt nhất là có chút bản lĩnh.
Nhưng bây giờ thì khác rồi. Có Cố Vân Tịch làm chỗ dựa vững chắc, địa vị Lục gia ổn định như núi Thái Sơn, gần như không ai dám động vào. Vì thế, đời cháu của họ khi chọn bạn đời thì càng chú trọng phẩm hạnh.
Chỉ cần tính cách tốt, những kỹ năng và bản lĩnh khác có thể từ từ bồi dưỡng sau khi cưới, miễn là không quá ngốc là được rồi.
Người lớn mà, ai chẳng thích con dâu hiền lành, dịu dàng. Bà nội Lục cũng không ngoại lệ.
Mạnh Ngọc Yên lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-tai-sinh-luc-thieu-cung-chieu-co-vo-bac-si-bi-an-tan-troi/5217656/chuong-1200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.