Bành Chí Hoa cười lạnh một tiếng: "Em chắc chưa?"
Lưu Hân Nghiên gật đầu: "Chắc chắn, em phải cùng đội với anh Cố."
"Được, tôi cùng đội với đồng chí Kiều.", Bành Chí Hoa đi đến ngồi đối diện Kiều Giang Tâm, còn gọi cô mau ngồi xuống.
Kiều Giang Tâm ngượng ngùng: "Anh Bành, em không rành lắm đâu."
Bành Chí Hoa bình thản: "Không sao, theo anh, bao thắng!"
Cố Vân Châu nãy giờ không nói gì, mọi người chia bài thì anh cũng chia bài.
Động tác của anh có chút lóng ngóng, chia bài chậm hơn ba người còn lại.
"Nhanh lên anh Cố."
"Anh Cố, anh làm gì đấy?"
Bị giục vài lần, Lưu Hân Nghiên bắt đầu có dự cảm không lành.
Cô lo lắng hỏi: "Anh Cố, sao anh chia bài chậm thế?"
Cố Vân Châu mặt không đổi sắc, giọng ôn hòa: "Anh không rành lắm. Mấy lá bài này là xếp cùng nhau à?"
"Số càng lớn là bài càng lớn đúng không? Sao ngoài số ra còn có cả chữ cái nữa?"
Lưu Hân Nghiên kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Cô hồi hộp hỏi lại: "Anh Cố, trước đây anh từng chơi bao giờ chưa?"
Cố Vân Châu lắc đầu: "Chưa, em nói qua luật chơi cho anh đã."
.......
Lưu Hân Nghiên choáng váng.
"A ha ha ha ha ~, cho cưng giành người, ha ha, ngốc chưa?", Bành Chí Hoa nhìn cái vẻ mặt 'sống không còn gì luyến tiếc' của cô, cười ha hả.
Cười xong, anh còn đắc ý khoe với Kiều Giang Tâm: "Đồng chí Kiều, tôi đã nói cùng đội với tôi là bao thắng mà."
Lưu Hân Nghiên máy móc quay đầu nhìn Bành Chí Hoa: "Anh biết ngay từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ngot-ngao-thap-nien-80-chong-cu-hoi-han-cung-muon-roi/5004401/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.