Dì Mai dọn giúp cô một căn phòng có tầm nhìn rất tốt, cũng khá rộng rãi, cô dọn một ít bộ quần áo vào tủ, chợt nhớ đến câu nói của Uông Hy Vấn, tự hỏi, chẳng lẽ cô gây rắc rối cho hắn hay sao?
Đến căn nhà này đã được hai hôm, thế mà ngoài quanh quẩn trong nhà ra thì cô chỉ phụ giúp được ít việc nhà, Uông Hy Vấn cũng không thấy trở lại.
Cô giật mình vì có tiếng mở cửa ở sau lưng, cô vừa ngoảnh đầu đã nhìn thấy dì Mai bưng một ly nước cam vào. Cô nhận lấy ly nước cam, nói:
"Cảm ơn dì!"
Dì Mai ngồi xuống ghế, nói:
"Sao cô không đi dạo ở đâu đó?"
Hồng Thất nhìn ra cửa sổ, đáp:
"Hôm nay con hơi mệt!"
Dì Mai gật đầu.
Không khí tĩnh lặng, điện thoại của đi Mai chợt reo.
Dì Mai đi ra ngoài mới nhấn nút nghe. Bên kia đầu dây vang lên giọng nói nam tính:
"Đồng Tích đang chờ bên ngoài, đưa Hồng Thất đến chỗ tôi!"
Ngay lập tức, Hồng Thất giống như nhận lệnh, răm rắp đi ngay.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Đồng Tích là một cô gái rất cá tính, khoác cả một bộ quần áo da màu đen, cũng dễ dàng nhìn thấy trên thắt lưng giắt một khẩu súng màu đen. Cả quãng đường đi Đồng Tích cũng không nói gì hết.
Qua không biết bao nhiêu con đường, cô cũng được Đồng Tích đưa đến một căn nhà lớn hơn căn nhạc gỗ kia rất nhiều, người canh phòng bên ngoài rất đông, xem ra ở đây được bảo vệ rất cẩn mật.
Bất giác Hồng Thất xờ vào túi, nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/71234/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.