Cô đi cùng Uông Hy Vấn đến một tỉnh phía Bắc. Tết âm lịch sắp đến, không khí xuân cũng tràn ngập. Ở phía Bắc rất hay xuất hiện mưa lay bay. Những cơn mưa xuất hiện với tần suất rất dày đặc, vì thế mà không khí cũng vô cùng ẩm ướt.
Hồng Thất đi cùng Uông Hy Vấn đến một vùng vô cùng hẻo lánh, xung quanh chỉ toàn có hoa anh túc, sắc hoa rất nhẹ.
Hắn từ đầu tới cuối không nói lời nào, lấy từ ngăn trong xe ra hai khẩu súng màu đen, một cho hắn, một cho cô.
Đến nơi thì trời tối, cô qua ánh đèn xe nhìn ra bên ngoài, theo lề đường mọc đầy hoa anh túc, cô cứ theo loài hoa đó. Hoa cứ gợi lên một chút kí ức gì đó đẹp đẽ, còn có một chút đau thương.
Xuống xe, gió lạnh thổi qua, cô đứng cạnh mui xe chờ chuyển biến từ phía Uông Hy Vấn.
Hắn xuống xe, khoác thêm một chiếc áo, lấy ra một chiếc áo khác đưa cho cô, giọng khàn đi vì lạnh nói:
"Mặc thêm áo vào, tối nay chúng ra sẽ vượt rừng biên giới, tới Cam-pu-chia."
Cô khẽ gật đầu.
Hắn đi trước, cô theo sau, nắm theo đèn pin, cô hoàn toàn thụ động.
Qua mấy đoạn đường mòn, đi vào một khu rừng nhiệt đời ẩm, lá khô lộp cộp dưới chân. Ở những nơi như thế này sẽ có rất nhiều rắn, để đề phòng, hắn mang cho cô một đôi ủng cao su cao tới đùi. Hắn không nói gì, nhưng suốt dọc đường luôn để mắt tới cô.
Chiếc ba lô lớn hắn đang mang, còn chiếc nhỏ là cô mang. Vì đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/71233/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.