Hồng Thất nhận lấy hai bộ quần áo từ chỗ ông lão thầy thuốc, sau đó cô đi ra phía sau nấu ít nước tắm.
Trong khi đó, Uông Hy Vấn đang trông chừng Tiểu Vũ trên gác.
Hồng Thất tắm xong liền đi lên nhà, đây là lần đầu tiên cô mặc một bộ quần áo thôn quê như thế này, rất kì lạ nhưng cũng rất thoải mái. Cô nấu một ít nước nóng sau đó lau người cho Tiểu Vũ, thay vào chỗ Uông Hy Vấn để hắn đi tắm.
Nhưng có một chuyện là bộ quần áo mà cô đưa cho hắn thật không cân đối, cái quần thì vừa người hắn, nhưng cái áo thì bị chật đến không thể xỏ vào.
Hắn đành để trần thân trên đi vào nhà, vừa đúng lúc Hồng Thất mang chậu nước ấm từ trên lầu đi xuống. Cô nhìn thấy hắn như thế không khỏi giật mình mà nói:
“Anh không thấy lạnh sao?”
Hắn nhíu mày:
“Chiếc áo này nhỏ quá, tôi mặc không vừa.”
Cô đặt chậu nước xuống bàn, với tay lấy tấm khăn choàng trong tủ, ném cho hắn, nói:
“Vậy thì mau quấn cái khăn này vào, đừng có mà dùng cơ thể đi quyến rũ người khác đấy!”
Hắn chộp lấy cái khăn, cười:
“Thưa bà Uông, bà không thể chăm sóc chồng bà một chút sao?”
Đúng lúc Hồng Thất đổ chậu nước ra cửa hắn liền lao tới ôm chầm lấy cô, dụi dụi đầu vào hõm vai cô làm cô bị nhột đến cười phá lên:
“Thôi...thôi mà. Uông Hy Vấn, anh dám dở trò!”
Hắn vô tình chạm phải vết sẹo ở bụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735289/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.