Những ngày an yên cùng Thần Vũ, Hồng Thất gầy đi rất nhiều vì bận rộn, vừa chăm sóc cho đứa bé, vừa phải làm việc, đã có lúc Hồng Thất rất mệt mỏi, nhưng nhìn sự lớn lên của tiểu Vũ, cô thấy rất vui.
Đầu tháng 10 có hôm mưa, Hồng Thất đang ở trong nhà thì có người gõ cửa. Lúc mở cửa ra cô nhìn thấy dì Mai và tiểu Tuyết ướt sũng nước mưa. Cô hốt hoảng đưa họ vào nhà rồi tìm tạm một vài bộ quần áo cho họ thay.
Mọi chuyện ổn thỏa, cô và hai người họ ngồi xuống ghế nói chuyện.
Hồng Thất vội hỏi:
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Dì Mai uống một ngụm trà nóng, nói:
"Có người muốn truy sát chúng tôi!"
Hồng Thất hoảng hốt:
"Còn có chuyện này ư? Nhưng dì và Tiểu Tuyết chưa từng đụng chạm đến ai, sao lại..."
Tiểu Tuyết cũng hoang mang đáp:
"Tôi cũng không biết vì sao, nhưng họ ráo riết tìm ra chúng tôi!"
Hồng Thất nghĩ mãi cũng không ra, dì Mai và Tiểu Tuyết dù sao cũng chỉ là một trong số những người làm ở Thương thành, không tới mức bị giang hồ truy sát.
Tạm thời Tiểu Tuyết và Dì Mai sẽ ở lại nhà cô, vì điều này mà áp lực kinh tế càng ngày càng đè nặng.
Hồng Thất phải đến bệnh viện làm một số kiểm tra, phải đem Tiểu Vũ để bác sĩ theo dõi bé.
Chiều mùa thu trời trở lạnh, cô khoác áo khoác dày, đẩy xe em bé vào bệnh viện. Giữa nơi đông đúc như thế này, người người qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735285/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.