Tạ Phong đứng nhìn ba người đàn ông kia sợ hãi chạy vọt đi, anh quay lưng đi đến chỗ Từ Ninh Hi, cô đã bất tỉnh từ lúc nào luôn rồi.
Tạ Phong ngồi xuống đỡ cô lên, ra tay cũng nặng thật đấy đám người kia đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào mà. Anh bế cô lên đi ra khỏi con ngỏ đó, Tạ Phong bắt xe đưa cô đến bệnh viện.
...
Mộ Dương đi đến, nhìn thấy tay và mặt cô đều bị thương thì anh đứng hình, sáng nay không phải còn lành lặn sao? Sao anh vừa mới ra khỏi nhà một chút cô liền xảy ra chuyện vậy chứ?
Anh đi đến bên giường, nhìn bàn tay băng bó của cô mà đau lòng. Tạ Như Phương lúc này đi vào, thấy anh đã đến thì lên tiếng: "Em ấy..."
"Đã xảy ra chuyện gì?" Mộ Dương quay đầu nhìn cô hỏi.
"Có một đám người xưng là chủ nợ của em ấy đến để đòi tiền, không đòi được liền đánh em ấy. Người đưa em ấy đến đây đã nói với tôi như vậy." Tạ Như Phương nói.
Mộ Dương nghe xong cau mày, đòi tiền sao? Có phải là đám người đòi nợ cô khiến cô sợ hãi mà chạy trốn đến thành phố này không? Trốn cũng lâu như vậy rồi, không ngờ bọn họ lại tìm ra.
"Người giúp cô ấy ở đâu rồi?" Mộ Dương đứng lên hỏi.
"Anh ấy đi rồi, bảo là có việc gấp." Tạ Như Phương đáp.
Cô làm sao để hai người họ gặp nhau được chứ? Cô không hề biết Tạ Phong theo dõi Từ Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-khong-hanh-phuc/3033458/chuong-44.html