Khương Tịnh Kỳ mãi 3 tiếng đồng hồ mới sinh xong, cô vì đau mà ngất đi đứa bé được y tá bế ra đưa cho người nhà, thật không ngờ vậy mà đứa con đầu lòng của họ lại là con trai.
Ở bên ngoài Lăng Duật lo lắng đến mức sắp ngất đến nơi, đến khi cánh cửa phòng sinh bật mở anh liền đứng dậy, bước chân loạng choạng đi lại, cả gia đình ai cũng đứng ngồi không yên.
“ Lăng Tổng! Là một tiểu thiếu gia ” nữ y tá vừa nói dứt câu.
Sắc mặt Lăng Duật liền tối sầm không thèm bế con mà đi thẳng vào trong phòng sinh để tìm vợ mình, anh nhìn thấy cô vẫn đang ngất đi liền không khỏi lo lắng nắm lấy tay cô.
||||| Truyện đề cử: Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng |||||
Ở bên ngoài ông bà nội ngoại bế cháu mình, liếc nhìn người cha vô trách nhiệm nhưng rồi cũng thôi, có cháu là vui rồi mặc kệ thằng cha nó vậy.
“ Sóng mũi, với cái miệng này thật không khác thằng cha nó ” Mẹ anh bế bảo bảo trên tay không ngừng vui vẻ nói.
Mẹ cô cũng không kèm “ Cái má lúm đồng tiền này thật giống mẹ nó ”.
Cả bốn người tranh nhau bế, vậy mà người làm cha như Lăng Duật từ đầu đến cuối điều không ngó ngàng đến đứa con trai đáng yêu của mình, cô về phòng hồi sức anh cũng đi theo.
Tay vẫn nắm lấy tay cô không chịu buông.
Ông bà nội ngoại về nhà chuẩn bị đồ mang vào, đặt bảo bảo nằm cạnh cô, thằng bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-guong-ep/2584358/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.