3 năm sau.
Lăng Khuynh Bắc chẳng khác nào đứa con mà Khương Tịnh Kỳ sinh ra để làm đồng minh cho Lăng Duật, hai cha còn nhà này che giấu tội cho nhau cô còn chưa tính sổ hôm nay lại dám trốn nhà đi chơi.
Cô ngồi ở sofa phòng khách, đợi hai con người trời đã tối nhưng vẫn chưa chịu về, cô nhìn đồng hồ xong liền nhìn ra cửa lớn.
Bóng dáng một lớn một nhỏ dắt tay nhau đi vào, nói cười vui vẻ, Khương Tịnh Kỳ nhìn hai người với đôi mắt tức giận.
“ Chịu về rồi? ” Giọng nói của cô vô cùng lạnh lùng nhìn hai người đang đứng bất động nhìn cô.
Lăng Khuynh Bắc nhanh chân hơn một chút, chạy lon ton lại chổ của cô đang ngồi “ Mẹ khi nãy có mua bánh ngọt cho mẹ, baba nói mẹ rất thích ăn ”.
Khương Tịnh Kỳ mỉm cười vuốt đầu con trai khiến Lăng Duật thở phào nhẹ nhõm, anh vừa bước thêm bước nữa đã bị tiếng nói của cô làm bất động tiếp.
“ Hai cha con các người mau ra kia khoanh tay lại cho tôi ” đôi mắt sắc bén của cô liếc nhìn anh.
Hai người cũng không cãi lại, nên đành khoanh tay đứng chịu phạt, anh liếc nhìn đứa con trai nhỏ, nếu không phải thằng bé muốn vào khu vui chơi thì đã không trễ thế này.
Biết trước đã để nó ở lại nhà ông bà nội thêm vài hôm nữa rồi.
Lần này cô đã thực sự tức giận rồi, có bào chữa thế nào cũng sẽ không được bỏ qua, Lăng Duật và Lăng Khuynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-guong-ep/2584356/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.