Bị cô ôm chặt từ phía sau, Lâm Trình chỉ cảm thấy trái tim mình đập thìnhthịch loạn nhịp không ngừng, thật kỳ lạ, lúc này anh không còn chút cảmgiác buồn ngủ.
Cũng không biết qua bao lâu, Cố Ái nằm sau lưng anh bỗng nói mớ: “Mẹ, conyêu mẹ.” Khi nghe Cố Ái nói mấy chữ này, cô còn cười khúc khích haitiếng.
Mẹ, con yêu mẹ….
Lâm Trình nhíu mày, Cố Ái yêu mẹ mình như vậy, nếu cô biết cô không phải là con gái do chính bà ấy sinh ra, cô sẽ như thế nào? Nghĩ vậy, anh nhẹnhàng tách cánh tay đang ôm bên hông mình ra, xoay người lại nhìn cô,nhìn vẻ an tĩnh trên gương mặt đáng yêu, Lâm Trình bất giác vươn tay khe khẽ vuốt ve hai má của cô.
“Mặc kệ chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ luôn ở bên em.”
***************
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua khe hở của bức rèm cửa sổ chiếu vào phòng ngủ, một đêm mộng đẹp, tâm tình thật thư sướng.
Trên mặt Cố Ái tràn đầy vẻ hạnh phúc mỹ mãn, chậm rãi mở mắt ra.
Thế nhưng, hình ảnh đầu tiên trong ngày đập vào mắt khiến ý cười trên môi cô lập tức cứng lại.
Tối hôm qua rõ ràng cô đã dịch ra sát cạnh giường để ngủ, nhưng sao lúc này cô lại nằm gọn trong lòng Lâm Trình thế này?
Nhớ lại tối hôm qua hai người bọn họ cùng nằm một giường, Cố Ái theo bảnnăng xem xét lại quần áo trên người mình, hoàn hảo, vẫn còn nguyên, côliếc mắt sang Lâm Trình bên cạnh, anh cũng mặc đồ của ngày hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-gia/2428173/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.