“Cậu sao thế Quách Thừa Tuyên? Trông chẳng có tí tinh thần nào cả… Bộ cậu không vui khi nhìn thấy tôi về nước sao?”
Trong bữa tiệc đón gió tẩy trần được nhắc đến trong tin nhắn hôm qua, Quách Thừa Tuyên chỉ ngồi ở sofa, nhìn những người ở phía trước mặt mình uống rượu, nhảy nhót, thật sự không có chút gì ăn nhập với bữa tiệc này. Chủ bữa tiệc - một người bạn của hắn cũng phải lên tiếng khi nhìn thấy hắn cứ giống như đang khiến cho nơi này trở nên ảm đạm.
“Không có gì… Cứ vui chơi đi, mặc kệ tôi.”
“Ầy…” - Người kia tặc lưỡi, vỗ vỗ vào vai hắn: “Cậu nghĩ là có ai vui nổi không khi nhìn thấy mặt cậu cứ như đưa đám vậy. Cho dù không thích mấy bữa tiệc ồn ào này thì cũng nên vui lên như đang chào mừng tôi về nước đi chứ!”
Hắn miễn cưỡng đặt ly rượu xuống, thu hồi bớt cái sự uể oải trên người mình đi. Cũng không trách được, hắn đang đau đầu về một số chuyện gần đây, thực sự bởi vì thân thiết với chủ nhân bữa tiệc mới đến đây mà thôi.
“Vì sao đột nhiên lại về nước thế? Còn tưởng cậu sẽ ở mãi ở nước ngoài luôn.” - Hắn hỏi, cố gắng mở lời để cho người ta phải công nhận là hắn đang quan tâm.
Người kia mỉm cười: “Bố mẹ giục về kết hôn đi! Cậu xem đến cả cậu cũng ồn ào kết hôn rồi, hại người khác cũng bị ảnh hưởng lây…”
Hắn chỉ cười, chẳng biết nói gì. Chuyện kết hôn là chuyện khiến cho hắn đang cực kì đau đầu lắm đây.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455703/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.