“Tuần đến có muốn cùng tôi đi xả xui không hả? Gì chứ tôi chưa gặp qua ai xui xẻo hơn cô luôn đó!”
Phó Duật vẫn chăm chú ăn bữa tối ngon lành, nhìn biểu tình đa dạng trên hai khuôn mặt đối diện anh. Thực tình lúc anh điều tra ra được Bạch Ly là người đứng sau chuyện này anh cũng cảm thấy có chút không tin lắm. Tại sao cái cô họ Bạch kia lại cứ cắn mãi không buông Diệp Liên Tuyết như vậy chứ? Vừa phải bồi thường một số tiền không hề nhỏ, suýt nữa thì ngồi tù nhưng vẫn cứ cố đấm ăn xôi như vậy, đúng thật là cái loại hết thuốc chữa.
Mà Quách Thừa Tuyên cũng không cảm thấy dễ chịu hơn là bao.
Thanh mai trúc mã của hắn, cái người mà theo như miệng lưỡi thiên hạ đồn đại là được hắn bảo vệ còn hơn cả hôn thê lại đang cố gắng tìm mọi cách hãm hại hôn thê của hắn mà chẳng từ một chút thủ đoạn nào. Hắn không có hay lên tiếng đính chính mấy cái thứ tin đồn lá cải nhiều như lá mùa thu kia, nhưng có vẻ như hắn cũng đã và đang cực kì nhân từ rồi.
“Bây giờ hai người định làm sao đây? Còn suy nghĩ nữa là có khi ngày mai danh tiếng của con nhóc này bị bôi đen như mực luôn đó.”
Diệp Liên Tuyết ngồi đăm chiêu một góc chẳng biết là đang suy nghĩ cái gì. Quách Thừa Tuyên cũng ngưng trọng.
“Cậu cứ làm theo kế hoạch của mình đi đã. Còn lại về phần của Bạch Ly cứ để tôi ra tay xem sao.”
Cả hai cùng nhìn sang Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455702/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.