Edit: Diệp Lưu Cát
Ngay sau đó, cảm giác ấm áp trên môi tràn tới, Thần Ngàn Ấm đỏ mặt vùng lên, chán ghét, sao có thể đụng chạm như thế? Trầm Nghệ và Âu Bạch còn ở đây.
Sợ bị hai người chê cười, theo bản năng Thần Ngàn Ấm nghĩ muốn rút lui, nhưng mà người đàn ông này không cho cô cơ hội, anh khéo léo đưa tay giữ cằm cô, lưỡi tham lam dò xét đi vào.
Ưm, anh...
Thần Ngàn Ấm trừng lớn mắt, đôi mắt đen rõ ràng tràn đầy xấu hổ, cô đưa tay đẩy anh ra nhưng căn bản là không được.
Huhu, thật mất thể diện, không chừng còn bị Trầm Nghệ trêu ghẹo cả đời.
Mộ Diễn Đình xấu xa, sao có thể làm vậy.
Thấy cô không chuyên tâm hôn môi, Mộ Diễn Đình nhíu mày, anh khẽ cắn môi cô giọng khàn khàn nói:"Ngoan, nhắm mắt lại."
Thần Ngàn Ấm lắc mạnh đầu, không dám nhìn về phía trước, giọng nhẹ phản đối:"Không được, có người."
"Chú đã để tắm ngăn lên, bọn họ không nhìn thấy được."
Mộ Diễn Đình thản nhiên giải thích.
"Cái gì? Chú..."
Thần Ngàn Ấm thiếu chút nữa sụp đổ.
Oa, như vậy không phải là giấu đầu lòi đuôi sao? Thảm rồi, cho dù hai người không làm gì nhưng chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, cái này nhảy sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Cô khóc không ra nước mắt, nhưng trong lòng tâm trạng lại rất tốt, thừa dịp cô không chú ý, môi mỏng của anh lại hạ xuống, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Mềm mại, ngọt, mùi vị giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-am-ap-33-ngay/2125222/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.