"Tiểu tử này là ai?" Cổ trưởng lão chưa gặp Diệp Phong, tỏ vẻ giận dữ hỏi. Lão có thân phận thế nào mà để một thiếu niên nhãi ranh tung tẩy trước mặt? Lúc quét ánh mắt qua gã, lão liền kinh hãi.
Võ tông hai mươi tuổi. Lại là cao giai, quả thật khiến người ta kinh hãi.
Hồng Thiên Tôn ghé tai thì thầm: "Tiểu tử này là phu tế của Mộ Dung tiểu thư, có Thương gia cực phẩm Tộc sĩ lệnh, không hiểu có địa vị gì trong Thương gia."
"Thương gia? Lẽ nào vạn niên linh ngọc này là của Thương gia?" Cổ trưởng lão hơi trầm ngâm rồi lắc đầu: "Không, không thể nào. Kỳ bảo này, dù họ lấy được cũng nên bí mật, sao lại để một tiểu tử nhãi ranh chủ trì."
Nghĩ vậy, Cổ trưởng lão càng chắc chắn, hừ lạnh: "Thiên địa kỳ trân chỉ cường giả mới xứng sỏ hữu, vạn niên linh ngọc xuất hiện tại Nam chiêm Bộ châu, theo lý phải thuộc về Liệt Hỏa tông sở hữu. Các ngươi có công phát hiện, nếu sảng khoái dâng lên còn được thưởng, bằng không…"
Việc liên quan đến vạn niên linh ngọc, dù gã thật sự là nhân vật quan trọng của Thương gia, Liệt Hỏa tông cũng mặc. Chỉ cần không lấy mạng gã, Thương gia cũng không dám có ý kiến gì.
"Bằng không Liệt Hỏa tông định cướp chăng?" Diệp Phong nhạt nhào trào phúng.
"Hỗn láo! Đừng tưởng ngươi là người Thương gia, lão phu không dám động đến." Hàn ý trên mặt Cổ trưởng lão càng đậm, thái độ của Diệp Phong khiến lão không vui. Cùng thuộc thất tông tam bang ngũ thế gia, đối đãi với cường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393366/chuong-416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.