Mộ Dung Càn hành động gọn ghẽ như vậy, Hồng Thiên Tôn và Cổ lão đều hơi ngạc nhiên, lẽ nào Mộ Dung gia có ý khuất phục? Hồng Thiên Tôn lập tức nhận ra mức độ linh lực trong cốc khác xa lần trước, không cần nói cũng biết Mộ Dung gia đã đưa bảo bối đi.
"Mộ Dung tộc trưởng khá lắm, giấu bảo bối nhanh thật." Hồng Thiên Tôn hừ đầy bất phẫn. Cả hai không mong Mộ Dung gia chịu hợp tác ngay.
Nếu thật sự như vậy, kế hoạch lão và Cổ lão định đả kích Mộ Dung gia sẽ tan tành.
Ánh mắt Cổ lão mỗi lúc một lạnh, ra vẻ sẵn sàng phát tác bất cứ lúc nào, trầm giọng: "Xem ra Mộ Dung gia không coi Liệt Hỏa tông ra gì, lại dùng thủ đoạn hạng bét này."
Mộ Dung Càn hừ lạnh: "Cổ trưởng lão đúng là lạ lùng. Lần trước thiên tôn của quý tông công kích bản tộc tại tầng không linh trì, Mộ Dung gia vì muốn tự vệ nên mới phản kích. Hiện tại trưởng lão chất vấn, muốn bọn mỗ giao bảo bối không biết ở đâu ra đó, đúng là vô lý."
"Nếu hai vị tìm được bảo bối trong linh trì, Mộ Dung gia nhất định không cản hai vị mang đi. Hoặc Cổ trưởng lão cho biết bảo bối đó có đặc tính gì, may ra tộc nhân trong cốc từng thấy, sẽ phối hợp với quý tông cùng tìm kiếm." Mộ Dung Càn nhếch môi nửa cười nửa không: "Nhưng hiện tại hai vị không tìm được, lại không biết vật đó thế nào, làm sao Mộ Dung gia phối hợp với quý tông được?"
"Dẻo mỏ." Hồng Thiên Tôn thẹn quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393365/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.