Tiếng địch réo rắt tuy vô hình nhưng lại như thật, khẽ dấy lên những làn sóng hư sảo trên không rồi khuếch tán ra.
Làn sóng hàm chứ năng lượng liên miên thoát có thoạt không, thoáng sau đã bao trùm bọn Diệp Phong. Ai nấy cảm giác được từng làn sóng xô tới, chấn động cõi lòng, nhao nhao vận hộ thể nguyên lực lên, ngũ hành năng lượng lấp lóe đủ màu.
Chỉ riêng Diệp Phong đứng im, rủ mắt xuống như đang nhập định, bên ngoài không hề có năng lượng phản ứng. Nếu không phải tất cả đều biết Huyễn âm diệu đế đáng sợ thì e rằng đã nhận định gã ngủ rồi, bất tỉnh nhân sự.
Làn sóng âm thanh tràn ra khỏi phạm vi Thẩm Lan đã lập thì dừng lại, phảng phất không hề tồn tại, tan biến vào thiên địa, chỉ còn lại tiếng nhạc đẹp đẽ vang vọng.
Tiếng địch ưu nhã lọt tai, đối với chúng nhân ở ngoài thì là hưởng thụ tuyệt vời nhất, còn với các thanh niên chịu đựng chính diện xung kích thì không nhẹ nhàng tí nào. Tuy chỉ bắt đầu, tiếng địch hàm chưa nguyên lực chỉ mới chào hỏi nhưng đã có hai thanh niên thực lực hơi kém run chân, lùi lại mấy bước.
"Ý cảnh khúc nhạc này khá cao, thực lực Ngọc Địch tiên tử quả nhiên danh bất hư truyền!" Một cao giai võ tông của thần mộc tông gật đầu nhẹ giọng.
"Nàng ta mới sử dụng thực lực tứ giai võ sư mà đã có hai tiểu tử bị chấn động, e rằng tiếp đây hai kẻ đó sẽ bị đào thải."
"Tu vi hai người này tuy đạt ngũ giai nhưng cảnh giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393287/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.