Ngọc Địch tiên tử xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt toàn trường. Tuy chỉ thoáng qua nhưng mọi người đến cầu thân đều hơi thất thần. Họ không chìm đắm vào dung mạo siêu tuyệt của cô mà vào khí chất thoát tục, khí chất tiên tử khiến chúng nhân mê mẩn.
Hồi lâu sau khi cô quay đi, chúng nhân mới từ từ tỉnh lại, hiện trường trở nên nhốn nháo.
"Đó là Ngọc Địch tiên tử? Quả thật siêu phàm thoát tục, đẹp quá."
"Nàng… nàng ta nói là ai cũng có thể đến diễn võ đài tham gia thử thách. Chỉ cần nghe xong khúc nhạc là được gặp mặt? Không phải ta cũng có cơ hội sao?"
"Đúng, chúng ta đều có cơ hội." Không ít ngươi còn ôm ảo tưởng ăn may, tỏ vẻ muốn thử ngay.
"Hừ." Một tiếng hừ lạnh vang khắp toàn trường từ trong đám thanh niên thất tông tam bang ngũ thế gia vang lên.
"Làm ngươi nên tự biết mình. Các ngươi qua được nhập cung khảo nghiệm đã không dễ, nếu tham tâm qua thì nên cẩn thận, kẻo lại mất cả phu nhân lẫn quân sĩ." Một thanh niên tuấn mỹ dị thường lạnh lùng thốt, giọng hắn tuy không lớn nhưng vang khắp toàn trường.
"Các ngươi an phận một chút thì còn cơ hội mang được mỹ nhân về nhà. Nếu không biết lượng sức, muốn vọng tưởng thì… hừ hừ, chắc chắn đến được Bích Thủy cung chứ không về được." Một thanh niên tráng kiện, tóc đỏ như lửa tỏ vẻ khinh miệt.
Hai câu nói này là những lời uy hiếp không che giấu. Ngọc Địch tiên tử kiên trì công khai chiêu thân, khiến chúng phi thường bất mãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393286/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.