"Yến Sơn, sao huynh lại giúp Vương Bá áp bức nữ nhi, không thấy quá đáng sao?" Một mỹ phụ chừng hơn bốn mươi nhìn trung niên tráng hán với vẻ oán giận.
"Ta cũng bị bức bách, vì tương lai của nó nên mới như thế." Trung niên hán tử cười khổ.
"Có gì mà bức với bách, Vương Bá hiện chưa phải là bang chủ, dù sau này hắn làm bang chủ thì lẽ nào lại dựa thế bắt nạt người? Dù gì huynh cũng là cốt cán trong bang, hắn mà làm thế, không sợ các huynh đệ lạnh lòng hả?" Mỹ phụ không phục.
"Muội biết gì hả? Bang chủ đã lập Vương Bá làm người kế thừa, chắc chắc sẽ cho hắn cơ hội bồi dưỡng thế lực. Không thấy Hắc Hùng, Lão Cẩu giờ thế nào sao? Trước đây chúng có dám lớn tiếng trước mặt ta không?" Yến Sơn trừng mắt nhìn vợ: "Dù ta không quan tâm dến địa vị trong bang nhưng cũng phải lo cho con trai chúng ta, còn Yến Ny nữa chứ?"
"Huynh dâng Yến Ny cho một tên lãng tử là lo cho con gái? Tên khốn Vương Bá đó mấy lần đến nhà ta, ánh mắt nhìn muội đều đắm đuối, Yến Ny theo hắn thì yên lành được sao?"
"Vậy muội muốn ta làm gì? Liều chết với Vương gia sao?" Yến Sơn gắt lên: "Võ trưởng lão vì đắc tội với Vương Bá, hiện tại bị miễn chức, bang chủ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nếu ta bị bọn Hắc Hùng gạt ra rìa thì làm cách nào bảo vệ được muội mà con gái?"
"Nếu không vì ta còn một chút địa vị, muội tưởng Vương Bá sẽ khách khí như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393223/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.