"Cha, vậy là sao? Mộ Dung Tu tự làm tự chịu, liên quan gì đến Mộc Phong đâu." Mộ Dung Tử Thanh đỏ mặt, tức giận vô cùng.
"Ta biết việc này Tu nhi có trách nhiệm nhất định, nhưng cũng không phải là lý do để Mộc Phong trọng thương y. Trọng yếu nhất là tổ phụ của y là chi ngoại tộc lớn nhất của Mộ Dung thế gia, nếu thái thượng đại trưởng lão biết tôn tử của ông ta chịu thiệt mà tộc trưởng cha đây tụ thủ bàng quan thì thế nào cũng có sóng gió."
"Lẽ nào vì muốn vỗ yên thái thượng đại trưởng lão thì phải hi sinh Mộc Phong? Y là ân nhân cứu mạng con."
"Việc này vi phụ tự biết xử lý. Cha thấy Mộc Phong thực lực không tệ, gặp cao giai võ sư cũng đủ sức đấu một phen, cha sẽ xử lý qua loa để có cái mà nói với thái thượng đại trưởng lão. Chỉ cần y chịu chút đau đớn dưới tay hộ vệ rồi chịu nhún thì cha sẽ nhân thế cho qua việc này." Mộ Dung Càn không biết từ bao giờ đã hoàn toàn thu liễm cơn giận, phảng phất chưa từng động dung.
Mộ Dung Tử Thanh há miệng, tựa hồ định nói gì nhưng không nói ra.
"Con lớn rồi, con cháu trực hệ của Mộ Dung gia phải gánh trách nhiệm của gia tộc, không thể tự tung tự tác. Có những việc không phải con muốn thế nào thì nó sẽ thế, tất cả phải lấy lợi ích của Mộ Dung thế gia làm đầu." Giọng Mộ Dung Càn chứa đôi chút già nua.
"Cha có dám đánh cược với con không?" Cô hít sâu một hơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393201/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.