"Tiên cơ có biết mỗ là người của Âu Dương gia?"
"Âu Dương gia? Không biết." Dâm Dục ma cơ cười lạnh khinh bỉ.
"Vậy chắc tiên cơ biết Mộ Dung thế gia?" Âu Dương Thiên nhỏ mồ hôi tong tong, vừa bức độc vừa hỏi.
"Võ hoàng Mộ Dung Yên?" Ả không hiểu lắm về mấy đại thế lực ở Nam chiêm bộ châu nhưng sự tích về Mộ Dung Yên năm xưa đã lan khắp Võ Nguyên đại lục. Ả là đệ tử Bách Thảo cốc, tất nhiên có nghe qua.
"Đúng, đúng." Âu Dương Thiên vội gật đầu.
"Vậy thì sao? Mộ Dung Yên thất tung mấy chục năm rồi, nếu ông ta còn có khi ta còn e ngại Mộ Dung gia mấy phần chứ giờ ta sợ cái gì? Ngươi lúc thì là Âu Dương, lúc lại Mộ Dung, định lấy mấy cái tên đó dọa ta?" Nguồn truyện: Truyện FULL
"Không dám, xin hỏi tiên cơ có muốn đột phá đến võ tông?" Âu Dương Thiên cười ngượng ngùng hỏi.
"Đừng vòng vo nữa, có gì thì nói mau đi." Dâm Dục ma cơ máy động, ngoài miệng ra vẻ giận dữ.
"Tiên cơ có biết Mộ Dung gia có trong tay linh ngọc tinh hoa năm ngàn năm? Mỗi năm năm vật này lại sinh ra thiên niên linh ngọc dịch, tiên cơ cũng biết công hiệu đột phá chướng ngại của nó?"
"Nếu ngươi lấy ra một giọt thiên niên linh ngọc dịch thì ta sẽ tha mạng cho ngươi." Có thể đột phá võ tông, ả không cần ở trong cốc nữa.
"À… tại hạ tuy không có nhưng nếu tiên cơ trợ lực tại hạ bắt được tiểu nha đầu, thiên niên linh ngọc dịch sẽ được dâng lên ngay."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393180/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.