"Lựa chọn nào?" Âu Dương Thiên máy động.
"Tự giác để ta lấy nguyên dương tinh khí, cứ thoải mái hưởng thụ lạc thú của nam nhân rồi chết." Dâm Dục ma cơ cười dâm đãng.
"Ngươi dám!" Âu Dương Thiên nổi giận, giậm nhẹ chân, đưa tay chỉ tới: "Huyết khí của ả tổn hại, thực lực khẳng định không như lúc nãy, xông lên."
Ba võ sư quanh hắn không nghĩ ngợi gì, vung vũ khí xông lên. Ai cũng nhận ra Dâm Dục ma cơ đang kiệt sức, đối phương đã không chịu bỏ qua cho ai thì đành tử chiến vậy.
Nhưng phản ứng của hắn mới khiến tất cả kinh hãi, lùi lại hai bước xong, hắn quay người chạy thật nhanh.
Âu Dương Thiên hiểu vể Bách Thảo cốc hơn mấy dung binh này nhiều, tuy Dâm Dục ma cơ mất tinh huyết nhưng đó là pháp môn công kích sở trường của Bách Thảo cốc, ảnh hưởng với họ không quá lớn. Người trong cốc thương mang theo dược vật có thể khôi phục huyết khí, uống vào rồi trừ phi thi triển võ kỹ thập phần nghịch thiên ra thì đều nhanh chóng hồi phục.
Ban nãy có chín võ sư còn không làm gì được ả, giờ chỉ còn bốn thì dựa vào đâu mà đấu với đối phương? Đằng nào họ cũng chỉ là dung binh đổi mạng lấy tiền, dù họ chết cũng không ai đến làm phiền Âu Dương gia, thành ra hắn bán đứng họ rất dễ dàng.
Tuy trong ba người có một là người Âu Dương gia nhưng lúc đó Âu Dương Thiên không thể nghĩ được nhiều như thế. Một cao thủ ngoại tộc sao trọng yếu bằng hắn được, chỉ cần hắn giữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393179/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.