"Thế nào, ban nãy ngươi không sợ chứ?" Thấy gã thản nhiên là biết gã không bị ảnh hưởng vì việc vừa rồi nhưng Mộ Dung Tử Thanh vẫn hỏi.
"Học thư vô tình qua đây?" Diệp Phong không đáp mà hỏi ngược.
"Thế nào? Cứu ngươi mà không lĩnh tình hả?" Mộ Dung Tử Thanh nóng mặt trừng mắt hạnh. Không thể cho gã biết là cô cố ý bám theo.
Gã xuất hiện khiến cô vừa hiếu kỳ vừa không cam tâm. Hiếu kỳ là vì với thiên phú luyện thể của gã thì tư chất luyện võ tuyệt đối thuộc nhóm tuyệt đỉnh, chỉ cần không phải là khí hải trời sinh yếu ớt thì thiên phú tu luyện tất không kém, vì sao một thiếu niên tiền đồ phơi phới như thế lại dồn thời gian vào luyện thể? Gã luyện thể mà vẫn tu luyện khí hải đến tứ giai thì khí hải của gã tất không có vấn đề gì.
Ánh mắt gã nhìn cô chưa từng có dục vọng. Không kinh ngạc trước thế lực gia tộc hùng hậu của cô, cũng không tham lam tư sắc kinh nhân, thậm chí không buồn cả hân thưởng một mỹ nữ dung mạo tuyệt vời. Thật khiến cô không chịu được.
Là tiểu thư một đại thế gia, cô có tâm lý mâu thuẫn với thân phận của mình. Khi người khác giới ung kính, ngưỡng mộ, theo đuổi thì cô cho rằng đối phương vừa thô thiển vừa tham lam, nhưng nếu gặp phải người ngó lơ thì cô vừa giận vừa bất bình. Tâm lý cổ quái đó cùng sắc thái thần bí của Diệp Phong, bất tri bất giác, Mộ Dung Tử Thanh bị đối phương hấp dẫn.
Đương nhiên không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393124/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.