A Ngốc rùn người tiến lên hai bước, thổ nguyên lực cuộn trào hình thành một lớp năng lượng phòng ngự. Lâm Đắc Ý cùng tiến tới hai bước, trên mình cũng sôi trào nguyên lực, một lục giai võ sư, một tứ giai võ sư, thực lực cao hơn nhiều Diệp Phong và Liễu Hồng Diệp.
"Cẩn thận, đệ đối phó Lâm Đắc Ý, nếu không địch nổi thì chạy đi." Liễu Hồng Diệp điều tức xong, khí lực khôi phục được một nửa, hỏa nguyên lực trong khí hải được bổ sung không ít, một lần nữa đủ sức chiến đấu. Cô lắc người, đứng giữa Diệp Phong và A Ngốc.
"Thư thư biết nếu đệ muốn chạy, Lâm Đắc Ý tuyệt đối không bắt được. Đáp ứng thư thư, hôm nay dù xảy ra chuyện gì, đệ cũng phải sống sót rời khỏi đây." Giọng Liễu Hồng Diệp tuy nhẹ nhưng hàm chứa ý quyết tuyệt.
"Đệ nhất định sẽ cứu được thư thư." Gã đáp kiên định.
"Ngốc quá!" Liễu Hồng Diệp lắc đầu cười khổ, nét mặt tỏ vẻ bi thương, nhìn gã thật sâu, mục quang biến thành lăng lệ vô cùng: "Nếu hôm nay đệ không thoát thân, không hoàn thành được tâm nguyện của thư thư, dù thế nào thì thư thư cũng không tha thứ cho đệ."
Lòng gã đau nhói vô cớ, gật đầu: "Đệ tuyệt đối không chết trong tay chúng."
"Như vậy thì tỷ yên tâm rồi." Tuy gã chỉ là nhị giai võ sĩ, dù giở hết mọi thủ đoạn cũng vị tất là đối thủ của tứ giai võ sư nhưng Liễu Hồng Diệp lại có lòng tin không nói thành lời với gã.
"Tên to xác này giao cho đệ, tỷ đi đối Lâm Đắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393058/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.