Trong khoảnh khắc, gã lại quay về cái đêm hai năm trước.
"Yên tâm, ta không giết ngươi…" Tai phải Tô Kiệt rực ánh lửa, ấn xuống gã mình đầy máu nằm dưới đất.
Đơn điền là nguồn gốc tu luyện của người Võ Nguyên đại lục – nơi có khí hải. Hỏa nguyên lực của Tô Kiệt trút vào thể nội gã, hủy đi khí hải yếu ớt còn trong trạng thái nguyên khí. Máu phun ra từ mồm gã, cơ nhục trương lên, từng tia khói xanh tỏa quanh thân thể --- đó là thổ nguyên năng lượng gã tu luyện suốt tám năm.
Khí hải hủy... Nguyên khí tan... Tám năm khổ cũng cùng tài lực vật lực mà gia tộc dồn cho thiên tài là gã, trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi.
"Ta muốn ngươi làm một phế vật, cả đời sống trong nhục nhã và hối hận. Ha ha ha." Tiếng cười điên cuồng của Tô Kiệt biến thành cơn ác mộng không thể xua tan suốt hai năm nay của gã.
oOo
Quyền đầu Diệp Phong nắm vào nhau răng rắc, cừu nhân ngày trước sỉ nhục gã ở ngay trước mắt, oán khí từ đáy lòng gã dâng lên ngùn ngụt, định phi thân lao tới hạ sát Tô Kiệt ngay.
"Hự!" Liễu Hồng Diệp kêu lên trầm trầm, bóng dáng đỏ rực lùi liền mấy thước, nguyên lực gần như cạn sạch, thân thể mềm nhũn gục xuống, mồ hôi đầm đìa. Cô là hỏa nguyên lực tu luyện giả, toàn lực đấu với thổ nguyên tu luyện giả, chắc chắn không thể dai sức bằng.
Gã nhanh chóng tỉnh khỏi cơn phẫn hận, nhận ra tên to xác cạnh Tô Kiệt là bảo tiêu cao giai võ sư, ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393057/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.