Editor: Xám
Biểu cảm trên mặt hai người, lúc này, đều là khiếp sợ.
Ánh mắt Tần Cửu di chuyển theo bảo kiếm nhỏ máu trong tay Nhan Duật, cuối cùng, đã nhìn thấy người mà bảo kiếm đâm trúng. Nằm ngoài dự đoán của nàng, người bị đâm trúng không phải Nhàn phi, mà là Khánh Đế. Ngay trước khi Nhan Duật vọt tới, Khánh Đế đã chạy về phía Nhàn phi. Đúng lúc kiếm trong tay Nhan Duật ra khỏi vỏ đâm ra, Khánh Đế ngã gục lên người Nhàn phi.
Kiếm của Nhan Duật, cứ như vậy, vừa vặn đâm lên người Khánh Đế. Máu tươi theo miệng vết thương chảy xuống từng giọt một, trong đại điện tĩnh lặng, dương như chỉ có thể nghe thấy tiếng tí tách này, và cả tiếng hô hấp dồn dập ngày càng nặng nề của Nhan Duật.
Tay của Nhan Duật, đang run rẩy.
Tim của Tần Cửu, cũng đang run rẩy, thậm chí còn run nhanh hơn tay của Nhan Duật.
Làm thế nào nàng cũng không ngờ, vì cứu nàng, Nhan Duật đã đâm trúng Khánh Đế. Cũng giống vậy, ai cũng không ngờ, Khánh Đế lại cứu Nhàn phi.
Nhàn phi sững người trong giây lát, đột nhiên bật cười, "Hành thích vua giết cha, Nhan Duật, cuối cùng ngươi vẫn là kẻ hành thích vua giết cha!"
Hành thích vua giết cha!
Bốn chữ này vừa nói ra, trái tim của Tần Cửu nặng trĩu, hơn nữa còn liên tục nặng hơn.
Nàng biết, bốn chữ này có ý nghĩa thế nào với Nhan Duật. Bắt đầu từ năm tám tuổi, hắn đã mang tội danh hành thích vua giết cha, hiện giờ, cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-le-de-nhat-thien-ha/2236556/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.