Cẩn thận suy nghĩ lại những chuyện lúc nãy Tuyết đã thông báo cùng với ông ta, Lăng Vân luôn cảm thấy chuyện này không thể nào đơn giản như vậy.
Mấy đứa con trai của em trai, từng đứa là loại người như thế nào, trong lòng của ông ta rất rõ ràng.
Đối với người thừa kế tương lai của Lăng Vân Quốc Tế, em trai cũng đã âm thầm hỏi qua ý kiến của ông ta, từ đầu đến cuối Lăng Vân đều tránh không cho đáp án. Bởi vì ở trong lòng của Lăng Vân, cục diện hiện tại cũng không phải là chó cùng rứt giậu, mà là dồn vào con đường cùng, bức tường vương phủ cao cao này cuối cùng cũng không thể nhốt ông ta được.
Đứng dậy trở lại trong phòng ngủ của ông ta, im lặng không một tiếng động và tiến vào điểm mù của camera giám sát, gọi một cuộc điện thoại cho em trai của ông ta đang ở thành phố M xa xôi.
Ông ta không cho phép trước khi thực hiện mục tiêu thì có bất cứ khả năng xấu nào.
Sau khi Lăng Nguyễn nhận điện thoại, giọng nói cực kỳ nịnh nọt: “Anh.”
“Ừ.” Lăng Vân lạnh lùng lên tiếng.
Những ngón tay được sống trong cuộc sống chăn ấm nệm yên nhẹ nhàng búng vào chiếc bàn được làm bằng gỗ hoa anh đào ở trước mặt của ông ta, đây chính là thứ mà năm đó ba của ông ta đã tự tay làm cho mẹ của ông ta.
Con ngươi màu xám tro lóe lên một luồng ánh sáng, ông ta hỏi một cách nghiêm nghị: “Lão tam nhà cậu sáng ngày hôm nay đến chỗ của đứa nhỏ kia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-la-nghien/1772119/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.