Bức tường bên trong bằng kim loại của thang máy rất đẹp, hình hoa Tử Vi trải dài trên nền vàng hồng.
Sau khi cánh cửa từ từ mở ra, Thanh Ninh và Khúc Thi Văn bước ra.
Vừa mới bước tới ghế sofa, Lăng Dương đã nhanh chóng đứng dậy, đôi mắt phát sáng mà nhìn chằm chằm vào cô gái tóc đỏ trước mặt, cười híp mắt nói: “Cô Thanh Ninh!”
Thanh Ninh đi thẳng đến trước mặt anh ta, sáng nay lúc ngón tay bị thương, cô hình như đã nhìn thấy qua người đàn ông này, vẻ ngoài không tệ, đôi mắt hoa đào biết nói chuyện, cũng biết phóng điện, loại đàn ông này, vừa nhìn là biết câu dẫn phụ nữ rồi.
Không có mỉm cười, không có chào hỏi, cô mở miệng liền hỏi: “Cậu ba Lăng tìm tôi có việc gì vậy?”
Lăng Dương khẽ mỉm cười, nghiêng người ôm lấy bó hoa hồng màu xanh lam trên bàn cà phê, đưa đến trước mặt cô.
“Có lẽ là cô Thanh Ninh không tin, nhưng đây đều là thật, sáng hôm nay cô vừa xuất hiện trước mặt tôi, tôi liền có một cảm giác kinh ngạc trước vẻ đẹp như tiên của cô, giống như là toàn thế giới đều không tồn tại nữa vậy, chỉ còn lại khuôn mặt của cô ở trước mắt tôi, giống như một đóa hoa hồng đang khóc, khiến người ta thương yêu cực kỳ. Sau khi tôi và cậu Nghê bàn chuyện xong, trên đường đi về tôi đều nghĩ đến cô!”
“Hở.”
Thanh Ninh sững sờ, cô học Y khoa ở thành phố M, cho nên cô đương nhiên là biết danh tiếng phong lưu của cậu ba Lăng rồi.
Muốn mở miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-la-nghien/1772112/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.