Không biết là cô chú có nghe thấy hay không nhưng cô bác hàng xóm nghe thấy hết. Tôi thấy vẻ mặt khó hiểu của mọi người. Ơ, mụ Mít bảo chỉ cần công ty ba Nhím phá sản là Nhím ở lại chơi với mình mà. Mình đâu có nói sai đâu.
Ngày hôm đấy, tôi bị mụ "phù thủy" váy đen đánh năm phát vào mông. Vì mụ phù thủy cũng bị "thiên thần" không có cánh, không có vòng thánh phạt cọ nhà vệ sinh một tháng. Tôi thấy mình cực kì oan ức. Rõ ràng mụ bảo với tôi là chỉ cần công ty ba Nhím phá sản thì Nhím ở lại với tôi mà.
Còn ba tôi thì cứ liên tục mắng:
- Lớn đầu mà dại!
Mắt còn rớm nước, mặt mũi tèm nhem chỉ lau vội, tôi chạy sang nhà Bin. Hôm nay Bin không đi tiễn Nhím, nên quà nó gửi Bin tôi vẫn giữ, lấy cớ sang đưa hộ để đỡ bị bà chị lườm nguýt.
Mới mở được cái cổng, tôi nghe thấy tiếng choang một cái. Tôi giật bắn hết cả mình, và cũng sợ không kém. Nhưng bản tính tò mò trỗi dậy thúc giục tôi, nó đưa đôi chân tôi gần vào bờ tường, ép cái tai tôi áp sát vào nó. Cái tật hóng hớt này chắc chắn là thừa hưởng từ bà chị "yêu quái".
Nhưng tôi vẫn không nghe thấy gì, đa số là tiếng va chạm của đồ đạc. Hay là nhà Bin có trộm.
Những âm thanh ấy phát ra từ phòng ngủ của ba mẹ Bin. Phòng có cửa sổ hướng ra sân, nhưng cô chú lắp điều hòa ở phòng này nên kín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-ca-mot-tinh-ban/2103151/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.