"Cô sẽ luôn nuôi tôi ư?" Tạ Trản dò hỏi.
Vấn đề này... "Sau này cậu phải càng nghe lời, càng đáng yêu hơn mới được." Đại lão đã học được cách cò kè trả giá.
Trái tim Tạ Trản vui sướng: "Hoàn thành những yêu cầu cô đặt ra à?"
"Phải rồi, thật thông minh." Pt vươn tay nhỏ xoa đầu cún cưng Tạ Trản.
Sau khi nhận được đáp án mình mong chờ, tâm tình Tạ Trản lập tức thả lỏng. Sau đó trịnh trọng tuyên bố: "Tôi nhất định sẽ làm được những thứ mà cô yêu cầu, sẽ không để cô có cơ hội nuốt lời."
Nếu như có người đồng ý nuôi hắn cả đời, thì đấy là một chuyện tốt mà!
Cho dù là làm chim hoàng yến, hắn cũng cam lòng!
"Đừng vội vàng, cứ thong thả mà làm." Đúng là bông hoa nhỏ cần được khích lệ tưới nước, bây giờ so hắn với trước kia càng giống như đóa hoa nhỏ xanh mơn mởn, còn khi xưa chỉ là một bông hoa héo tàn.
Sưu Thần Hào cũng không biết, hoa nhà ai mà trồng thành xanh tốt nữa.
Giờ phút này Tạ Trản cũng hoàn toàn không biết rằng, bản thân vô tình có thêm một danh xưng thân mật.
Sao lại gọi là bông hoa nhỏ!
Ông đây không phải chim hoàng yến của cô ư?
"Lời nói gió bay, trước tiên cô để tôi hôn một cái, xem như là tiền cọc cho tôi." Tạ Trản đảo mắt, dường như vừa nghĩ ra điều gì xấu xa.
Hắn vẫn cảm thấy hơi bất an.
Quan hệ giữa nam và nữ, nếu không thể thân mật với nhau thì thời gian càng trôi qua sự ràng buộc càng ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018599/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.