Editor: Mai Tuyết Vân
Thích Hà cau mày, đã trễ thế này sao cô ngốc còn chưa về? Không phải đã xảy ra chuyện gì trên đường chứ? Sau khi lo lắng một hồi, Thích Hà quyết định ra ngoài tìm xem.
Tuy Vân Phồn Tinh là một cô ngốc hung dữ, nhưng đầu óc cô vẫn không bình thường, hơn nữa dáng vẻ lại rất xinh đẹp. Nếu gặp phải loại người lòng lang dạ thú, sợ là sẽ bị lừa mất. Thích Hà tìm theo đường từ nhà đến trường, cuối cùng nhìn thấy Phồn Tinh co rút thành một cục trong một góc phố.
"Nhóc ngốc?"
Phồn Tinh tủi thân ngẩng đầu lên, trong con ngươi trong suốt lấp lánh ánh nước. Bộ dạng này Thích Hà chưa từng thấy qua, yếu đuối kêu đau.
Đau ư? Đau ở đâu?
Sau khi Thích Hà đỡ Phồn Tinh dậy, lại kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, không hề thấy miệng vết thương. Cô gái nhỏ xoa bụng, làm nũng dựa vào lòng Thích Hà: "Thích Hà, tôi đau bụng."" Vô cùng đau đó, còn đau hơn so với lúc cô gãy tay khi đào đất.
Thích Hà phát hiện thế mà hắn lại...Biết vì sao. Là hắn đáng khinh được chưa! Đúng là khi...Hắn đọc loại sách nhạy cảm không thể kể cho người khác nghe nên biết được. Khi con gái nói đau bụng, là vì nguyên nhân gì.
Thích Hà ngồi xổm xuống: "Cô lên đi, tôi cõng cô về.""
Hắn và cô ngốc đã ở với nhau lâu như vậy, đúng là chưa từng phát hiện kỳ sinh lý của Vân Phồn Tinh đến. Có lẽ vì cô ngây thơ giống một đứa trẻ, cho nên hắn hoàn toàn không nghĩ đến việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018460/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.