Dường như trong đám mây đen đó chứa đầy yêu ma quỷ quái, lộ ra khí tức chẳng lành, trôi nổi giữa không trung, đột nhiên chợt chùng xuống, như thể bị thứ gì đó hút xuống, nháy mắt đã không thấy đâu nữa.
Bầu trời lại quang đãng trở lại, bình lặng như thường, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng lòng Thẩm Tri Huyền lại chùng xuống, cảm xúc bất an xuất hiện, khiến y ngẩn người trong chớp mắt.
Cách rừng trúc, Thẩm Tri Huyền không thấy rõ bên kia có gì, chỉ lờ mờ phân biệt đó là địa giới trong phủ.
Y vẫy tay bảo Yến Cẩn qua đây, Yến Cẩn lấy áo ngoài, khoác lên người y: "Sao vậy?"
"Ta cảm thấy bên kia có gì đó không đúng." Thẩm Tri Huyền khẽ cau mày, đáy lòng có chút bất an. Đã rất lâu rồi y chưa có cảm xúc này, y không hiểu vì sao mình lại để ý đám mây đen kỳ dị đó.
Nhưng rốt cuộc là đám mây đen đó kỳ dị ở chỗ nào, Thẩm Tri Huyền không biết, y chỉ theo bản năng cảm thấy nó không ổn. Y đẩy Yến Cẩn ra, thoáng lui ra phía sau một bước, tay chống lên bệ cửa sổ, dễ dàng nhảy ra ngoài: "Đi xem thử không?"
Tuy là câu nghi vấn, nhưng khi y nói xong cũng đã đi về phía trước hai bước, hiển nhiên là không thể không đi. Yến Cẩn không nói hai lời đã nhảy ra ngoài cửa sổ, theo sát phía sau y.
Xuyên qua rừng trúc, là một vườn hoa nhỏ, có lẽ là do bị bỏ hoang đã lâu, không có ai trông coi, nên cỏ dại mọc um tùm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-su-ton-cung-gian-nan-cau-sinh/543874/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.