Thật ra số lần Thẩm Tri Huyền đến Hoang Nguyên có thể đếm trên đầu ngón tay.
Lúc đầu nơi này chướng khí mù mịt, Yến Cẩn không muốn yêu ma quỷ quái làm hỏng tâm trạng của y nên luôn chủ động đến Thanh Vân Tông. Mãi sau khi Yến Cẩn trang trí Hoang Nguyên trông khá khẩm hơn một chút mới thỉnh thoảng để Thẩm Tri Huyền sang, nhưng đến cũng không ở lại lâu.
Lần cuối y đến Hoang Nguyên là hơn nửa năm trước. Ấn tượng của Thẩm Tri Huyền về Hoang Nguyên chỉ dừng lại ở bóng đêm dài vô biên.
Có điều lần này vừa mở mắt ra, y lập tức ngơ ngẩn.
Không thấy bóng dáng người mang y đến đâu nữa, Thẩm Tri Huyền đứng một mình, vừa mở mắt liền thấy màn đêm đen như mực, là vô số sao trời vô hạn, gió mát thổi qua, ánh sao nhỏ vụn lấp đầy mắt y.
Thẩm Tri Huyền ngẩn ngơ nhìn một hồi, trên môi nở nụ cười dịu dàng.
Một cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi tới, mang theo cảm giác mềm mại lướt qua mặt y, Thẩm Tri Huyền tiện tay nắm chặt, cầm được một vệt màu hồng. Cánh hoa mềm mại mang theo mùi hương thoang thoảng bị y cầm trong lòng bàn tay, Thẩm Tri Huyền nghiêng đầu nhìn lại thì trông thấy một gốc cây hoa đào thật lớn.
Cây hoa đào này là nhành đào mà Thẩm Tri Huyền tiện tay đưa cho Yến Cẩn trong bí cảnh giao nhân năm ấy, được Yến Cẩn gieo ở đây, để cỏ nhỏ giục sanh sinh trưởng, trên cây đầy hoa đào, gió thổi qua làm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-su-ton-cung-gian-nan-cau-sinh/1885846/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.