Edit: phuong_bchii
__________
Nguyễn Danh Thành vừa về đến nhà liền ôm Nguyễn Đào một cái thật chặt, lại cẩn thận đánh giá Nguyễn Đào từ trên xuống dưới, cuối cùng lại ôm cánh tay nàng hai mắt đẫm lệ.
"Hu hu hu bảo bối ngoan của ba, chịu khổ rồi, ba đã nói đừng vào giới giải trí gì đó rồi mà, nhìn xem bảo bối của ba thật đáng thương hu hu hu."
Nguyễn Đào thuần thục ôm lấy ông, một tay vỗ về sau lưng ông: "Ngoan, con không sao, bác sĩ cũng nói sẽ không để lại sẹo, không sao không sao, đừng khóc nữa."
Đường Diệp còn chưa đi, ngược lại hứng thú nhìn hai cha con kỳ lạ này.
Phương thức chung sống như vậy, người không biết còn tưởng rằng Nguyễn Đào mới là phụ huynh, Nguyễn Danh Thành giống như một đứa trẻ già đầu.
Nguyễn Đào vất vả lắm mới an ủi được Nguyễn Danh Thành, Nguyễn Danh Thành cầm khăn tay đắt tiền của mình lau nước mắt nước mũi, lại nghiêm túc nhìn về phía Đường Diệp.
"Cô Đường đúng không, tôi là Nguyễn Danh Thành, cô là người đại diện người anh em của tôi...... vợ của tôi mời tới cho Nguyễn Đào đúng không? Lần đầu gặp mặt, đa tạ cô chiếu cố Đào Đào."
Đường Diệp đương nhiên biết danh tiếng của Nguyễn Danh Thành, đường đường là tổng giám đốc của bất động sản Danh Thành, có thể nói chuyện với cô ấy với giọng điệu này đã vô cùng hiền lành rồi.
Cô ấy cười đưa danh thiếp của mình lên, Nguyễn Danh Thành cũng đổi thành hình thức bá tổng thương nghiệp, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-lai-dang-treu-choc-me-ke/3590102/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.