Lúc Thẩm Ly nói muốn đi xa, Minh Giác vô thức đi theo.
Lâu rồi Thẩm Ly không ra khỏi cửa, lười biếng thành quen, hiếm khi y ăn mặc tinh tế như vậy, cả người tuyết y, bên hông đeo ngọc bội khắc hình một chùm nho —— đây là thứ một trăm năm trước Minh Giác khắc tặng y, vừa rồi y không tìm ra ngọc bội phù hợp, không nghĩ nhiều nên tiện tay đeo lên.
Nghe Thẩm Ly từ chối, ánh mắt Minh Giác dừng ở miếng ngọc bội kia hồi lâu, đáy mắt âm trầm khó hiểu.
Thẩm Ly không nhìn hắn nữa, chỉ để lại một câu “con ở lại”, rồi quay người muốn đi.
“Sư tôn.” (tieuhuyen1205.wordpress.com)
Thẩm Ly dừng lại.
“Người sẽ trở về ạ?” Minh Giác rốt cuộc nhịn không được, vừa bình tĩnh vừa khổ sở hỏi. Hắn đi về phía trước một bước rồi dừng lại, vạt áo của tiên nhân dịu dàng kia rõ ràng cách hắn rất gần, nhưng như một đóa hoa lê tuyết trắng trên cành, khẽ vươn tay là có thể chạm đến, nhưng….
Nhưng hắn biết, đó cũng chỉ là ảo tưởng.
Thần tiên với người bình thường mà nói, có lẽ mãi mãi là một tồn tại không thể chạm đến.
Có đôi khi Thẩm Ly thích nghỉ ngơi trên nhuyễn tháp dưới giàn nho trong sân, những lúc ấy Minh Giác thường ở phía sau giàn dây leo lặng lẽ nhìn y.
Giàn nho chẳng rậm rạp, ánh nắng xuyên qua khe lá tinh tế rơi xuống người Thẩm Ly, sặc sỡ mờ ảo, như cảnh tượng trong mộng.
Minh Giác chỉ cần bước lên hai bước là có thể níu được tay áo Thẩm Ly, thậm chí có chút quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nao-su-ton-cung-mat-tri-nho/567243/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.