Phòng tập boxing.
“Bụp bụp…ha…”
Sau khi từ Trần gia trở về, Nam Phong liền đến thẳng phòng tập. Tự nhốt mình bên trong, đấm bao cát suốt năm tiếng đồng hồ. Dù ai có hỏi gì anh cũng không trả lời thay vào đó là ánh mắt đáng sợ nhìn bọn họ.
“Anh Phong nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Thật là kinh khủng!”
“Để tôi gọi cho anh Thiệu Đông đến cứu chúng ta.”
Một lúc sau, Thiệu Đông hớt hải chạy đến sau khi cúp máy. Đám người trong phòng tập nhìn thấy cậu ta thì vui mừng khôn siết. Họ liền vẫy tay ra hiệu.
“Anh Thiệu Đông ở bên này.”
“Mấy cái người này, đang làm cái gì vậy. Có biết là tôi còn nhiều công việc để làm không. Đêm tối còn gọi tôi đến đây, phiền chết đi được.”
Thiệu Đông vừa đi vừa lèm bèm.
“Gọi tôi làm gì hả?”
“Anh nhìn bên trong đi.”
Gương mặt sợ hãi của họ chỉ tay vào bên trong phòng tập làm Thiệu Đông có chút tò mò. Rốt cuộc bên trong có gì đáng sợ đến vậy?
Thiệu Đông chuyển tầm mắt sang phòng tập. Cậu ta còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý đã bị luồng sát khí bao trong dọa đến tím mặt. Luồng sát khí mạnh mẽ này cũng chỉ có người đó đem đến thôi. Thiệu Đông lắp bắp nói:
“Để..để tôi vào trong. Các cậu bên ngoài có nghe thấy tiếng động nào nhớ chạy vào lôi xác tôi ra đấy.”
“Chúng tôi sẽ làm đúng như lời trăn trối cuối cùng của anh.”
“Sẽ qua được cơn bão này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoi-tho-tinh-yeu/3325059/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.