Edit: Hyukie Lee
Biểu tình Lâu Kiêu tỏ vẻ đã hiểu: “A.”
Nhưng Kiều Thiều không hiểu, y ngửa đầu nhìn Hạ Thâm: “Cậu chen với ai cơ?”
Hạ Thâm ngồi xuống bên cạnh: “Cậu.”
Đời này y chưa bao giờ ngủ chung giường với bất kì ai!
Hạ Thâm nghiêm túc phân tích: “Phòng 516 có bốn người, cậu cảm thấy trừ giường mình ra thì giường ai còn chỗ trống?”
Mặc dù là phòng sang nhưng giường đơn cũng không lớn mấy, hơn nữa còn là nam sinh, cơ bản đều là vừa khít, người giống như Hạ Thâm và Lâu Kiêu thì càng không có chỗ đặt chân.
Lông Xanh và Trần Tố đều cao hơn Kiều Thiều, hơn nữa giường của Lông Xanh còn để laptop guitar các loại hàng cấm chật cứng…
Đừng nói chèn thêm người khác, chỉ một mình Lông Xanh thôi cũng không có chỗ nằm.
Ngược lại, chỗ Trần Tố thì rất sạch sẽ gọn gàng, nhưng mà…
Hạ Thâm hỏi Kiều Thiều: “Giuờng Trần Tố ở trên, nếu tôi ngủ cùng cậu ta, cậu nghĩ thế nào?”
Kiều Thiều ảo tưởng một chút, thế nào cũng thấy đáng sợ.
Huống hồ…
Trần Tố hướng nội như vậy, sao chịu được người này.
Hạ Thâm nhìn y, không nói nữa, nhưng trong ánh mắt tràn ngập phân minh: Tôi vì cậu mà làm cu li, đến nửa cái giường cũng không chia sẻ.
Kiều Thiều ngẫm lại những gì Hạ Thâm đã giúp mình, sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn. (1)Ăn của người ta thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.“Thôi.” Hạ Thâm chơi chiêu lạt mềm buộc chặt: “Giờ tôi bò xuống năm tầng lầu, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-tra-ngoi-cung-ban-khong-can-an-ui/1310471/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.