2
Lần đầu thấp thỏm lo âu vì kết quả là mùa hè sau khi thi đại học, lúc vẫn chưa có điểm.
Thi xong cứ thấy có chỗ nào đó sai sai, cuối cùng thì sai thật.
Đến tận bây giờ, cô vẫn nhớ như in đề văn năm đó: Trích dẫn ba câu nói của Phong Tử Khải, Aldous Huxley, Henry Fielding và yêu cầu kết hợp những tư liệu này để viết thành một bài văn không dưới 800 chữ.
Viết xong, Vương Tử Chu thấy hơi lạc đề.
May mà đề toán năm ấy nhìn thì dễ nhưng lại cực nhiều bẫy, kha khá học sinh đạt điểm số thấp hơn dự tính rất nhiều. Vương Tử Chu cẩn thận từng li từng tí, né được hết các bẫy gài trong đề, thành ra điểm thi đại học là bài thi toán có điểm cao nhất trong suốt ba năm cấp 3 của cô. Cộng thêm điểm tổ hợp tự nhiên và ngoại ngữ đều khá ngon nghẻ, môn tự chọn còn được điểm tối đa, thế nên điểm tổng cũng không thấp hơn dự tính là bao.
Giáo viên chủ nhiệm bảo, coi như mất cái này thì được cái kia nhưng Vương Tự Chu lại cảm thấy đó chỉ là may mắn mà thôi.
Họ hàng xa tít tắp vừa hay tin có kết quả liền gọi điện hỏi thăm, hỏi xong điểm tổng với điểm chuẩn thì khen: “Tử Chu thi tốt đó chứ!”
Bố mẹ cô lại đáp: “Tốt đâu mà tốt, điểm văn thấp quá, tiếc thật đấy!”
Chẳng có gì đáng tiếc ở đây cả.
Con người ta luôn tiếc nuối khi kết quả không được như những gì mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003547/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.